Get Adobe Flash player

Lưu trữ tổng thể

THÁNH LỄ | CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN B – 19:30 TỐI THỨ BẢY, NGÀY 11 THÁNG 9 NĂM 2021 – tại đền thánh kính Lòng Chúa Thương Xót – giáo xứ Hòa Bình, giáo phận Hưng Hóa.

Số lượt xem bài viết (1)

Thánh lễ trực tuyến: Chúa nhật 24 thường niên năm B do Lm. Ignatio Hồ Văn Xuân chủ sự vào lúc 17:30 ngày 11-9-2021 tại nhà thờ chính tòa Đức Bà Sài Gòn. (17:00 lần chuỗi Mân Côi)

Số lượt xem bài viết (1)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1. Đã từ rất lâu rồi, Đức Mẹ hay đến với tôi. Mẹ đến dưới nhiều hình dạng khác nhau.

Nhưng lúc này, Mẹ hay đến với tôi dưới hình dạng “Mẹ khóc”.

2. Đọc Phúc Âm, tôi thấy xưa Đức Mẹ đã khóc trên đường theo Chúa Giêsu vác thánh giá lên Núi Sọ, và nhất là Mẹ đã khóc dưới chân thánh giá Chúa chịu đóng đinh.

3. Đọc lịch sử Giáo Hội, tôi thấy Đức Mẹ đã nhiều lần hiện ra dưới hình dạng người mẹ ôm mặt khóc. Như tại La Salette.

4. Từ mấy ngày nay, Đức Mẹ hay đến với tôi cũng dưới hình dạng “người Mẹ khóc”.

Với hình dạng “người Mẹ khóc”, Đức Mẹ đi vào hồn tôi một cách âu yếm và rất sâu.

5. Mẹ báo cho tôi nhiều biến cố thê thảm sẽ xảy ra cho nhân loại, nếu nhân loại không sám hối.

6. Mẹ báo cho tôi nhiều biến cố thê thảm sẽ xảy ra cho những người trong Hội Thánh, nếu họ không thực sự trở về với Chúa.

7. Mẹ báo cho tôi nhiều biến cố thê thảm sẽ xảy ra cho chính tôi, nếu tôi không vâng phục thánh ý Chúa.

8. Vâng phục thánh ý Chúa là điều không dễ chút nào, nên tôi nài van Mẹ hãy dạy tôi lời Xin vâng mà Mẹ xưa đã thưa với sứ thần của Chúa.

9. Đức Mẹ luôn dạy tôi Xin vâng. Tôi học mãi, mà vẫn chưa đạt. Đức Mẹ lại khóc. Nước mắt của Mẹ đang thấm vào tôi.

10. Bây giờ thì tôi cảm nhận Đức Mẹ khóc đang là trường hợp cao quý Chúa dành cho tôi và nhiều môn đệ Chúa.

11. Hằng ngày, tôi vẫn được nghe tiếng khóc của cộng đồng dân Chúa, khi họ cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin thương xót chúng con.” Đó là tiếng khóc. Đó là nước mắt.

12. Nếu khóc mà được cứu rỗi, thì đừng ngại khóc.

Tới đây, tôi nhớ lại lời Chúa Giêsu đã hứa:

“Phúc thay ai sầu khổ khóc lóc, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.” (Mt 5,4)

Chúa nói về những ai khóc lóc vì sám hỗi.

13. Riêng tôi, tôi khóc mà không thành tiếng. Nhưng Đức Mẹ hiểu tôi. Đức Mẹ an ủi tôi, Đức Mẹ cứu tôi.

14. Hiện giờ, ảnh Đức Mẹ sầu bi đang được nhiều người tại Việt Nam ái mộ.

Thiết tưởng đó cũng là cách Đức Mẹ khóc đến với Hội Thánh tại Việt Nam hôm nay.

Long Xuyên, ngày 10.9.2021

Số lượt xem bài viết (1)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1. Hôm nay là lễ kính Sinh Nhật Đức Mẹ Maria. Tôi rất vui mừng, xin Mẹ ban quà cho các con của Mẹ.

2. Riêng tôi, tôi nhận được món quà bất ngờ. Đó là Mẹ dẫn lòng trí tôi đến Fatima. Rồi Mẹ tha thiết nói: “Những gì Mẹ đã báo trước tại đây, nay đang xảy ra. Mẹ báo trước về những sự kiện khủng khiếp sẽ xảy đến cho nhân loại, cho Hội Thánh, cho Đức Giáo Hoàng. Những khủng khiếp đó sẽ chỉ được giảm bớt, nếu người ta vâng lời Mẹ, mà sám hối và gắn bó với Mẹ bằng kinh Mân côi, và tôn sùng Trái tim Mẹ.”

3. Qua những gì Đức Mẹ vừa làm cho tôi, tôi hiểu người môn đệ Chúa lúc này phải coi việc cảnh báo là một việc nên làm, phải làm.

4. Cảnh báo theo những gì Đức Mẹ đã cảnh báo ở Fatima, đó là việc mà nhiều tín hữu tại Việt Nam đang thực hiện lúc này dưới nhiều hình thức.

5. Tôi thấy không gì khó bằng việc cảnh báo. Nhưng không nên vì ngại khó mà bỏ cảnh báo.

6. Phải coi thời điểm cảnh báo là chính lúc này, kẻo sẽ quá muộn.

7. Thời đại lúc này loan tin về số tử vong tăng lên từng giờ từng phút. Nếu những người tử vong đó được biết Đức Mẹ là người mang lại cho họ ủi an, thì họ sẽ rất mừng. Thế thì, tại sao chúng ta không báo cho họ tin đó.

Hãy làm ngay, kẻo sẽ quá muộn.

8. Đức Mẹ đang báo tin cho tôi về lòng thương xót Chúa. Tôi được an ủi. Tôi sống phó thác. Tôi xin báo tin đó cho mọi người, để chúng ta cùng đồng hành trong niềm tin vào Chúa, nhờ Đức Mẹ.

9. Đối với tôi, cuộc sống là một chuyến đi, mỗi ngày là một chuyến đi.

10. Tôi không đi một mình, mà luôn đi với Hội Thánh, với Đức Mẹ, với Chúa.

11. Tôi được Hội Thánh, Đức Mẹ, và Chúa đồng hành và báo cho tôi những tin cần thiết, từng giờ, từng phút.

12. Chuyến đi như vậy là đông đảo, là đầy đủ, là tốt đẹp. Nhưng người mà tôi ôm chặt lấy, chính là Đức Mẹ.

13. Chuyến đi càng nhiều báo động, tôi càng ôm lấy Đức Mẹ chặt hơn. Bởi vì tôi yếu đuối, tội lỗi. Ôm lấy Mẹ, tôi được an tâm.

14. Tôi được an tâm, nhất là có Mẹ, tôi được Mẹ dạy bảo những gì nên làm, và không nên làm trong từng thời điểm cụ thể.

15. Đức Mẹ bảo cho tôi những khủng khiếp và những cứu độ. Tôi xác tín: Đức Mẹ cũng đang báo cho nhiều người như vậy.

Long Xuyên, ngày 08.9.2021

Số lượt xem bài viết (3)

ĐGM. GB Bùi Tuần

1. Mấy ngày nay, tôi tha thiết xin Chúa xót thương tôi, những người thuộc về tôi, Tổ Quốc của tôi, Hội Thánh của tôi.

Trong thanh vắng nội tâm, tôi nghe một tiếng nhỏ nhẹ nói với tôi: “Chúa xót thương những kẻ kính sợ Chúa.”

2. Với tâm tình người con bé nhỏ, tôi hỏi Đức Mẹ: “Ai là những kẻ được Chúa coi là kẻ kính sợ Chúa.” Thì Đức Mẹ dạy tôi hãy đọc lại dụ ngôn hai người cầu nguyện được Chúa Giêsu nêu lên trong Phúc Âm thánh Luca (Lc 18). Đại khái thế này:

3. Người Pharisêu bước lên sát bàn thờ xin Chúa xót thương ông. Vì ông nhận mình có nhiều công phúc.

4. Người thu thuế, thì bước xuống cuối nhà thờ, xin Chúa xót thương ông, vì ông nhận mình có nhiều tội lỗi.

5. Rồi, Đức Mẹ dạy tôi: Người thu thuế đó là kẻ được Chúa coi là kẻ kính sợ Chúa, nên được Chúa xót thương.

6. Những gì Đức Mẹ vừa dạy tôi trên đây đang là dòng ơn thánh giúp tôi thanh luyện chính mình.

Bởi vì lúc này, đâu đâu cũng phát động phong trào cầu nguyện. Nhưng, nếu không tỉnh thức, thì lại cầu nguyện theo kiểu cách Pharisêu. Cầu nguyện, mà thêm tội.

7. Cầu nguyện, mà thêm tội, đó là nguy cơ đang xảy ra đó đây.

8. Satan đang phá Hội Thánh Chúa bằng cách xúi giục cầu nguyện mà thêm tội.

9. Xưa, có lần Chúa Giêsu đi vào đền thờ, gặp nhiều người đang tụ tập trong đó để bàn chuyện tiền bạc, Ngài trách: “Nhà thờ là nơi cầu nguyện, thế mà các người biến nhà thờ thành nên như hang trộm cướp.” (Lc 19,46)

10. Nay, có thể Chúa Giêsu, khi thấy nhà thờ nơi này nơi nọ tụ họp đông người, mà Ngài cũng sẽ nói như thế, thì quả là đau xót lắm.

11. Chúa xót thương những kẻ kính sợ Chúa. Đó là sự thực.

Vậy, chúng ta có được là những kẻ kính sợ Chúa, đúng như Chúa thấy không?

12. Trong bản kê các ơn Chúa Thánh Thần, có ơn kính sợ Chúa. Lúc này hơn bao giờ hết, chúng ta xin Chúa Thánh Thần thương ban cho chúng ta ơn biết kính sợ Chúa.

13. Riêng tôi, tôi kính sợ Chúa, và hay nói với Chúa thế này: “Lạy Chúa, xin đừng bao giờ ruồng bỏ con, mặc dù con tội lỗi, bất xứng, chìm sâu dưới vực thẳm yếu đuối, hèn hạ.”

Chúa thực sự không ruồng bỏ tôi. Dù chỉ một phút, một giây. Đó là hạnh phúc của tôi. Xin hết lòng cảm tạ Chúa giàu lòng thương xót.

Long Xuyên, ngày 06.9.2021

Số lượt xem bài viết (2)