GIƯỜNG BỆNH SỐ 3

BCT

Vì cuộc sống gia đình quá khó khăn, nên khi vừa trưởng thành anh đã rời bỏ gia đình đi lao động xa xứ. Ngày anh đi chỉ một chiếc ba lô đựng vài bộ đồ cùng vật dụng cá nhân cần thiết. Đặc biệt, nơi ngón tay áp út có đeo chiếc nhẫn trắng bằng bạc, là mười hạt Mân côi nhỏ xíu, nổi lên giữa chiếc nhẫn là Thánh giá, vừa khít gốc ngón tay của anh.

Một năm, hai năm, ba năm…, và rồi không ai trong gia đình còn nhớ anh đã đi được bao lâu nữa, bởi khi ba mẹ mất thì anh chị em trong gia đình mỗi người một ngả đi tự lập kiếm sống. Ba mẹ họ gốc Sài Gòn, sống ở quận Tư trong môi trường đa tôn giáo, đạo đời lẫn lộn và vấn đề an ninh khá phức tạp.

Bỗng một ngày, có người quen báo tin anh đang nằm trong Bệnh viện Nhiệt đới, khoa nội. Cậu em trai kế anh hiện là giáo viên nghe được, liền về nhà rủ vợ mình tới đó để tìm gặp anh. Đến nơi hỏi thăm phòng trực và kiếm bảng tên các bệnh nhân trong khoa nội, đều không tìm thấy tên anh. Vì sau bao năm xa cách không biết số điện thoại của anh để liên lạc. Cậu em đành bấm điện thoại cho người quen đã báo tin ấy để hỏi coi sao…. Người quen trả lời: “Bạn cứ vào phòng đặc biệt, bệnh nhân giường số 3 rồi sẽ rõ. Ok!”. Hai vợ chồng nghe thế liền hỏi thăm cô điều dưỡng đang làm việc gần đó rồi được cô chỉ dẫn đến đúng “Giường bệnh số 3”.

Thoạt nhìn thấy bệnh nhân, cậu em lắc đầu: “Không phải là anh T. vợ ơi! không phải rồi!”. Cô vợ im lặng tiến lại gần, đứng cạnh giường quan sát kỹ gương mặt hốc hác gầy gò, cô nhìn những dây nhợ ống truyền thuốc, nước biển… rồi cô chú ý nhìn từng ngón tay của anh. Cô bất chợt giật mình kêu lên: “Chúa ơi! Đúng là anh T nè ông xã ơi! Chiếc nhẫn Thánh giá với chuỗi hạt Mân côi bằng bạc ngày xưa vợ chồng mình tặng anh vào ngày lễ Bổn mạng của anh ấy vẫn còn đeo nơi ngón tay áp út nè!!!”. Tiếng nói của cô làm bệnh nhân đang nhắm mắt ngủ liền he hé mở ra, anh có vẻ run rẩy rồi thốt lên khe khẽ:

  • Em trai của anh đến rồi ư!?

Cậu em liền bước tới sờ tay anh, xúc động không nói nên lời.  Người vợ đã thay chồng thăm hỏi anh T, nói anh có cần mời Linh mục đến ban các Bí tích và xức dầu bệnh nhân không? Anh yếu ớt chớp mắt gật đầu, giây lát anh lại thì thào nói:

  • Em ơi, đọc Lời Chúa hôm nay cho anh nghe.

Người vợ nhanh nhẹn lấy trong túi xách tay ra quyển Tân Ước nhỏ, rồi mở đọc rõ ràng gần tai anh: “Hỡi đoàn chiên nhỏ bé, đừng sợ, vì Cha anh em đã vui lòng ban Nước của Ngài cho anh em.” (Lc 12,32)

Nghe xong, nét mặt anh T tươi lên như mỉm cười, rồi lại nhắm nghiền lại vì đuối sức, cơ thể quá suy kiệt rồi. Nghe đâu bác sĩ nói anh sẽ không qua khỏi…

Ngay chiều hôm ấy, vợ chồng cậu em trai đã mời Linh mục đến  ban các Bí tích và xức dầu bệnh nhân sau cùng cho anh mình. Tạ ơn Chúa, Đức Mẹ Maria và Thánh Cả Giuse, Bổn mạng của anh T. Để rồi, gần nửa đêm hôm ấy anh đã thanh thản từ trần trong an bình. Anh T đã ra đi với một giấc ngủ ngàn thu trong tình yêu Thiên Chúa.