Get Adobe Flash player
Lưu trữ tổng thể

Huấn đức

1 2 3 7

ĐGM GB. Bùi Tuần

1. Mấy ngày này, tôi rất mệt, Đức Mẹ ở bên tôi, Mẹ lo cho tôi về mọi nhu cầu trong mọi lãnh vực. Tất cả những gì Mẹ lo cho tôi đều được Mẹ thực hiện trong thầm lặng.

2. Dần dần tôi hiểu điều Đức Mẹ muốn dạy tôi. Đó là phục vụ trong thầm lặng.

3. Chính Đức Mẹ đang phục vụ tôi và rất nhiều người trong thầm lặng.

4. Rất nhiều người gần xa mà tôi được biết cũng đang phục vụ một cách thầm lặng.

5. Phục vụ thầm lặng thì rất khiêm nhường. Phục vụ mà không tìm được khen. Phục vụ mà lại cảm ơn chính người mình phục vụ.

6. Phục vụ thầm lặng thì có niềm tin vững mạnh. Họ tin có một Đấng thiêng liêng nhìn thấy việc phục vụ của họ. Cho dù việc phục vụ của họ là rất kín đáo.

7. Phục vụ thầm lặng thì có niềm vui riêng, rất ngọt ngào. Niềm vui lớn nhất của họ là họ gặp được Chúa.

8. Phục vụ thầm lặng là mùa Xuân thiêng liêng Chúa đang thực hiện tại Việt Nam chúng ta.

9. Tuy nhiên, không gì tốt đẹp, đạo đức, mà không bị ác quỷ Satan mưu đồ quậy phá.

Đọc các thư của thánh Gioan tông đồ, tôi thấy ngài cảnh báo nhiều lần về nguy cơ phục vụ bằng yêu thương sẽ gặp nhiều chống phá.

10. Lúc này, Đức Mẹ cũng đang nhắc cho tôi về những gì thánh Gioan tông đồ đã nói xưa.

11. Mẹ hay gợi ý cho tôi cầu nguyện theo ý Mẹ. Cầu nguyện theo ý Mẹ là cầu nguyện dựa vào Lời Chúa.

12. Riêng tôi, Lời Chúa mà tôi hay dựa vào để cầu nguyện lúc này là lời Chúa đã nói xưa với thánh Gioan tông đồ: “Đây là Mẹ của con” và lời Chúa nói với Đức Mẹ về Gioan “Đây là con của Mẹ”.

13. Chỉ với những Lời Chúa đã nói trên đây, tôi cầu nguyện rất nhiều. Nhờ vậy, tôi thấy phục vụ thầm lặng đang trở thành cuộc sống đức tin cho tôi.

Long Xuyên, ngày 14.9.2021

Số lượt xem bài viết (2)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1. Nhân dịp lễ kính Đức Mẹ sầu bi, tôi tha thiết cầu xin Mẹ thương cứu tôi, Hội Thánh của tôi, Tổ quốc của tôi, khỏi cơn gian nan khốn khó hiện giờ.

Đức Mẹ trả lời: “Mẹ cứu những ai khiêm nhường.”

2. Đức Mẹ nhắc cho tôi kinh Mân côi có câu: “Thánh Maria, Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho chúng con là kẻ có tội, khi nay và trong giờ lâm tử.”

Hãy nhận mình là kẻ có tội, đó là thái độ khiêm nhường rất cần cho tu đức và mục vụ lúc này.

3. Đức Mẹ là đấng rất khiêm nhường. Nên Mẹ dạy dỗ một cách khiêm nhường.

4. Tức là Mẹ không làm áp lực, không bắt ép. Mẹ chỉ khiêm tốn nhắc bảo.

5. Riêng đối với tôi, Đức Mẹ nhắc cho tôi những gương sáng về khiêm nhường của Chúa Giêsu, của Mẹ, của thánh Giuse.

6. Có một thời gian tôi vấp ngã, thì Mẹ nhắc cho tôi gương khiêm nhường của thánh Phêrô và thánh Phaolô.

7. Mẹ dạy tôi: Kiêu ngạo là thứ nọc độc nguy hiểm nhất, xưa đã làm cho thiên thần Luciphe từ trời phải lao xuống hỏa ngục. Theo Luciphe, kiêu ngạo vẫn là thứ nọc độc đã phá nhiều người suốt lịch sử nhân loại từng mấy ngàn năm.

8. Riêng lúc này, Luciphe càng phá Nước Chúa bằng nọc độc kiêu căng một cách đều khắp và khủng khiếp.

9. Hãy xin Mẹ sầu bi ban cho chúng ta ơn khiêm nhường.

Khiêm nhường là một ơn rất cần. Thế mà rất nhiều người trong chúng ta đã không quan tâm đủ và đúng đến khiêm nhường.

10. Khiêm nhường sẽ cứu Hội Thánh, sẽ cứu nhân loại, sẽ cứu chúng ta.

11. Do vậy, ác quỷ đang ra sức quấy phá khiêm nhường bằng nhiều cách, kể cả cách tạo nên những hình thức khiêm nhường giả.

12. Vì thế, nhân lễ Đức Mẹ sầu bi, chúng ta xin Mẹ thương điều chỉnh lại tình hình khiêm nhường nơi chúng ta.

13. Có khiêm nhường, chúng ta mới biết đón nhận và biết cho đi, để cùng với Mẹ đi vào cõi phúc trường sinh.

14. Hiện giờ, tôi đang thấy khắp nơi tại Việt Nam yêu dấu của tôi, chỗ nào cũng thắp hương khói, cũng có bái lạy, chứng tỏ tinh thần khiêm tốn trước thế giới thiêng liêng.

Tôi có cảm tưởng là thời điểm cứu rỗi đang tới gần. Xin Mẹ sầu bi thương ban cho chúng ta ơn khiêm nhường để được cứu rỗi.

Long Xuyên, ngày 13.9.2021

Số lượt xem bài viết (1)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1. Tôi vẫn nhìn Đức Mẹ là người Mẹ chữa lành. Mẹ chữa lành cả phần xác lẫn phần hồn.

Riêng lúc này, Đức Mẹ đang chữa lành đặc biệt trong lãnh vực thiêng liêng trên đất nước Việt Nam yêu dấu của tôi.

Tôi thấy thế này.

2. Lúc này, đồng bào của tôi cầu nguyện một cách hồn nhiên, bằng nhiều hình thức, trong gia đình và tại các nơi công cộng.

3. Lúc này, hầu hết đồng bào của tôi tin một cách công khai: Có Đấng thiêng liêng xét xử. Ai làm điều thiện thì sẽ được thưởng. Ai làm điều ác sẽ bị phạt. Thưởng phạt sẽ rất công minh, không cách này thì cách khác.

4. Lúc này, đồng bào của tôi rất coi trọng những tấm lòng: Không câu nệ hình thức, mà rất trọng những gì là yêu thương thực nhất.

5. Lãnh vực thiêng liêng đang được thanh luyện tại Đất nước Việt Nam của tôi.

Nhờ vậy, mà cuộc sống giữa các khác biệt trở nên bao dung hơn. Bao dung tạo nên gần gũi, thân thương.

6. Tuy nhiên, chữa lành trong lãnh vực thiêng liêng sẽ không luôn dễ dàng. Phải tỉnh thức và phải phấn đấu không ngừng.

7. Riêng tôi, tôi tỉnh thức và phấn đấu nhờ Đức Mẹ và tràng hạt Mân côi.

8. Ngay từ nhỏ, tôi đã được mẹ thân sinh của tôi dẫn tôi vào cuộc sống gắn bó với Đức Mẹ và tràng hạt Mân côi.

Cuộc sống đó đã trở thành mái ấm cho tôi suốt mọi ngày trong đời sống của tôi.

9. Đức Mẹ và tràng hạt Mân côi càng là nguồn an ủi lớn lao cho tôi trong những thời khủng hoảng.

10. Nhờ Mẹ và tràng hạt Mân côi, tôi cảm nhận một sự nhẹ nhàng giữa dòng đời phức tạp, rất nguy hiểm.

11. Nhờ Mẹ và tràng hạt Mân côi, tôi cảm nhận một niềm vui lạ lùng ngay trong đời sống đức tin lúc này bị chao đảo.

12. Nhờ Mẹ và tràng hạt Mân côi, tôi cảm nhận một sự an tâm ngọt ngào trong cuộc sống mong manh giữa sự sống và cái chết lúc này.

13. Nhờ Mẹ và tràng hạt Mân côi mà tôi cảm nhận một sự hiệp thông sâu sắc với giáo phận của tôi có nhiều khác biệt

14. Đức Mẹ và tràng hạt Mân côi đang chữa lành tôi và nhiều người cả phần xác lẫn phần hồn, đó là sự thực, một sự thực đầy an ủi, chứa chan hy vọng, nhất là trong tình hình hiện nay.

Xin hết lòng cảm tạ Chúa giàu lòng thương xót.

Long Xuyên, ngày 12.9.2021

Số lượt xem bài viết (1)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1. Đã từ rất lâu rồi, Đức Mẹ hay đến với tôi. Mẹ đến dưới nhiều hình dạng khác nhau.

Nhưng lúc này, Mẹ hay đến với tôi dưới hình dạng “Mẹ khóc”.

2. Đọc Phúc Âm, tôi thấy xưa Đức Mẹ đã khóc trên đường theo Chúa Giêsu vác thánh giá lên Núi Sọ, và nhất là Mẹ đã khóc dưới chân thánh giá Chúa chịu đóng đinh.

3. Đọc lịch sử Giáo Hội, tôi thấy Đức Mẹ đã nhiều lần hiện ra dưới hình dạng người mẹ ôm mặt khóc. Như tại La Salette.

4. Từ mấy ngày nay, Đức Mẹ hay đến với tôi cũng dưới hình dạng “người Mẹ khóc”.

Với hình dạng “người Mẹ khóc”, Đức Mẹ đi vào hồn tôi một cách âu yếm và rất sâu.

5. Mẹ báo cho tôi nhiều biến cố thê thảm sẽ xảy ra cho nhân loại, nếu nhân loại không sám hối.

6. Mẹ báo cho tôi nhiều biến cố thê thảm sẽ xảy ra cho những người trong Hội Thánh, nếu họ không thực sự trở về với Chúa.

7. Mẹ báo cho tôi nhiều biến cố thê thảm sẽ xảy ra cho chính tôi, nếu tôi không vâng phục thánh ý Chúa.

8. Vâng phục thánh ý Chúa là điều không dễ chút nào, nên tôi nài van Mẹ hãy dạy tôi lời Xin vâng mà Mẹ xưa đã thưa với sứ thần của Chúa.

9. Đức Mẹ luôn dạy tôi Xin vâng. Tôi học mãi, mà vẫn chưa đạt. Đức Mẹ lại khóc. Nước mắt của Mẹ đang thấm vào tôi.

10. Bây giờ thì tôi cảm nhận Đức Mẹ khóc đang là trường hợp cao quý Chúa dành cho tôi và nhiều môn đệ Chúa.

11. Hằng ngày, tôi vẫn được nghe tiếng khóc của cộng đồng dân Chúa, khi họ cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin thương xót chúng con.” Đó là tiếng khóc. Đó là nước mắt.

12. Nếu khóc mà được cứu rỗi, thì đừng ngại khóc.

Tới đây, tôi nhớ lại lời Chúa Giêsu đã hứa:

“Phúc thay ai sầu khổ khóc lóc, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an.” (Mt 5,4)

Chúa nói về những ai khóc lóc vì sám hỗi.

13. Riêng tôi, tôi khóc mà không thành tiếng. Nhưng Đức Mẹ hiểu tôi. Đức Mẹ an ủi tôi, Đức Mẹ cứu tôi.

14. Hiện giờ, ảnh Đức Mẹ sầu bi đang được nhiều người tại Việt Nam ái mộ.

Thiết tưởng đó cũng là cách Đức Mẹ khóc đến với Hội Thánh tại Việt Nam hôm nay.

Long Xuyên, ngày 10.9.2021

Số lượt xem bài viết (1)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1. Hôm nay là lễ kính Sinh Nhật Đức Mẹ Maria. Tôi rất vui mừng, xin Mẹ ban quà cho các con của Mẹ.

2. Riêng tôi, tôi nhận được món quà bất ngờ. Đó là Mẹ dẫn lòng trí tôi đến Fatima. Rồi Mẹ tha thiết nói: “Những gì Mẹ đã báo trước tại đây, nay đang xảy ra. Mẹ báo trước về những sự kiện khủng khiếp sẽ xảy đến cho nhân loại, cho Hội Thánh, cho Đức Giáo Hoàng. Những khủng khiếp đó sẽ chỉ được giảm bớt, nếu người ta vâng lời Mẹ, mà sám hối và gắn bó với Mẹ bằng kinh Mân côi, và tôn sùng Trái tim Mẹ.”

3. Qua những gì Đức Mẹ vừa làm cho tôi, tôi hiểu người môn đệ Chúa lúc này phải coi việc cảnh báo là một việc nên làm, phải làm.

4. Cảnh báo theo những gì Đức Mẹ đã cảnh báo ở Fatima, đó là việc mà nhiều tín hữu tại Việt Nam đang thực hiện lúc này dưới nhiều hình thức.

5. Tôi thấy không gì khó bằng việc cảnh báo. Nhưng không nên vì ngại khó mà bỏ cảnh báo.

6. Phải coi thời điểm cảnh báo là chính lúc này, kẻo sẽ quá muộn.

7. Thời đại lúc này loan tin về số tử vong tăng lên từng giờ từng phút. Nếu những người tử vong đó được biết Đức Mẹ là người mang lại cho họ ủi an, thì họ sẽ rất mừng. Thế thì, tại sao chúng ta không báo cho họ tin đó.

Hãy làm ngay, kẻo sẽ quá muộn.

8. Đức Mẹ đang báo tin cho tôi về lòng thương xót Chúa. Tôi được an ủi. Tôi sống phó thác. Tôi xin báo tin đó cho mọi người, để chúng ta cùng đồng hành trong niềm tin vào Chúa, nhờ Đức Mẹ.

9. Đối với tôi, cuộc sống là một chuyến đi, mỗi ngày là một chuyến đi.

10. Tôi không đi một mình, mà luôn đi với Hội Thánh, với Đức Mẹ, với Chúa.

11. Tôi được Hội Thánh, Đức Mẹ, và Chúa đồng hành và báo cho tôi những tin cần thiết, từng giờ, từng phút.

12. Chuyến đi như vậy là đông đảo, là đầy đủ, là tốt đẹp. Nhưng người mà tôi ôm chặt lấy, chính là Đức Mẹ.

13. Chuyến đi càng nhiều báo động, tôi càng ôm lấy Đức Mẹ chặt hơn. Bởi vì tôi yếu đuối, tội lỗi. Ôm lấy Mẹ, tôi được an tâm.

14. Tôi được an tâm, nhất là có Mẹ, tôi được Mẹ dạy bảo những gì nên làm, và không nên làm trong từng thời điểm cụ thể.

15. Đức Mẹ bảo cho tôi những khủng khiếp và những cứu độ. Tôi xác tín: Đức Mẹ cũng đang báo cho nhiều người như vậy.

Long Xuyên, ngày 08.9.2021

Số lượt xem bài viết (3)

ĐGM. GB Bùi Tuần

1. Mấy ngày nay, tôi tha thiết xin Chúa xót thương tôi, những người thuộc về tôi, Tổ Quốc của tôi, Hội Thánh của tôi.

Trong thanh vắng nội tâm, tôi nghe một tiếng nhỏ nhẹ nói với tôi: “Chúa xót thương những kẻ kính sợ Chúa.”

2. Với tâm tình người con bé nhỏ, tôi hỏi Đức Mẹ: “Ai là những kẻ được Chúa coi là kẻ kính sợ Chúa.” Thì Đức Mẹ dạy tôi hãy đọc lại dụ ngôn hai người cầu nguyện được Chúa Giêsu nêu lên trong Phúc Âm thánh Luca (Lc 18). Đại khái thế này:

3. Người Pharisêu bước lên sát bàn thờ xin Chúa xót thương ông. Vì ông nhận mình có nhiều công phúc.

4. Người thu thuế, thì bước xuống cuối nhà thờ, xin Chúa xót thương ông, vì ông nhận mình có nhiều tội lỗi.

5. Rồi, Đức Mẹ dạy tôi: Người thu thuế đó là kẻ được Chúa coi là kẻ kính sợ Chúa, nên được Chúa xót thương.

6. Những gì Đức Mẹ vừa dạy tôi trên đây đang là dòng ơn thánh giúp tôi thanh luyện chính mình.

Bởi vì lúc này, đâu đâu cũng phát động phong trào cầu nguyện. Nhưng, nếu không tỉnh thức, thì lại cầu nguyện theo kiểu cách Pharisêu. Cầu nguyện, mà thêm tội.

7. Cầu nguyện, mà thêm tội, đó là nguy cơ đang xảy ra đó đây.

8. Satan đang phá Hội Thánh Chúa bằng cách xúi giục cầu nguyện mà thêm tội.

9. Xưa, có lần Chúa Giêsu đi vào đền thờ, gặp nhiều người đang tụ tập trong đó để bàn chuyện tiền bạc, Ngài trách: “Nhà thờ là nơi cầu nguyện, thế mà các người biến nhà thờ thành nên như hang trộm cướp.” (Lc 19,46)

10. Nay, có thể Chúa Giêsu, khi thấy nhà thờ nơi này nơi nọ tụ họp đông người, mà Ngài cũng sẽ nói như thế, thì quả là đau xót lắm.

11. Chúa xót thương những kẻ kính sợ Chúa. Đó là sự thực.

Vậy, chúng ta có được là những kẻ kính sợ Chúa, đúng như Chúa thấy không?

12. Trong bản kê các ơn Chúa Thánh Thần, có ơn kính sợ Chúa. Lúc này hơn bao giờ hết, chúng ta xin Chúa Thánh Thần thương ban cho chúng ta ơn biết kính sợ Chúa.

13. Riêng tôi, tôi kính sợ Chúa, và hay nói với Chúa thế này: “Lạy Chúa, xin đừng bao giờ ruồng bỏ con, mặc dù con tội lỗi, bất xứng, chìm sâu dưới vực thẳm yếu đuối, hèn hạ.”

Chúa thực sự không ruồng bỏ tôi. Dù chỉ một phút, một giây. Đó là hạnh phúc của tôi. Xin hết lòng cảm tạ Chúa giàu lòng thương xót.

Long Xuyên, ngày 06.9.2021

Số lượt xem bài viết (2)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1.Từ mấy tháng nay, đặc biệt là trong mấy ngày này, tôi cảm nhận thấm thía thân phận con người già yếu của tôi.

2.Với 96 tuổi, tôi bám vào thực tế giây phút hiện tại, và tôi thấy thân phận của tôi đang được nhiều người nâng đỡ.

3.Đối với tôi, họ là những người được Chúa sai đến với tôi, mang sứ điệp tình yêu thương xót của Chúa.

Tôi quen coi họ là những người mang đến niềm hy vọng.

4.Nét đẹp của họ là bước xuống những việc phục vụ âm thầm, nhỏ bé, hèn mọn.

5.Hằng ngày, họ cung cấp cho tôi nhiều tin tức về những người bước xuống.

6.Những người này bước xuống, nghĩa là họ quan tâm đến những đối tượng khổ đau, cô đơn, túng thiếu, lầm than.

7.Họ bước xuống, nghĩa là họ không gặp gỡ như những người đề cao quyền lực.

8.Đức Mẹ Maria là con người bước xuống, để cứu con cái.

9.Chúa Giêsu là Đấng bước xuống, để cứu nhân loại.

10.Bước xuống, hãy bước xuống, đó là tiếng kêu gọi trong lương tâm tôi lúc này.

11.Riêng tôi, lúc này tôi đang được hạnh phúc, cũng nhờ những người dám bước xuống, để cùng với Chúa và Đức Mẹ mà cứu giúp tôi.

12.Tôi rất cảm ơn những người bước xuống với tôi.

13.Tôi hy vọng rất nhiều nơi những người dám bước xuống với tôi.

14.Tới đây, tự nhiên tôi nhớ tới thánh Augustinô. Ngài đã viết rất nhiều. Ngài viết, để ca tụng Chúa là Đấng đã bước xuống để cứu lấy con người tội lỗi Augustinô.

15.Lúc này hơn bao giờ hết, tôi xác tín: Để theo Chúa trong mục vụ tại Việt Nam hôm nay, người môn đệ Chúa phải coi con đường bước xuống là cần thiết. Muốn thế, thì phải học, phải phấn đấu với chính mình, phải cầu nguyện rất nhiều. Tất nhiên, bước xuống nói đây phải được hiểu đúng nghĩa của nó.

16.Tôi hay cầu nguyện theo kinh Vực Sâu: “Từ vực sâu, con kêu lên Chúa, Chúa ơi.” Tôi nhận thức tôi ở vực sâu tội lỗi. Chúa đã bước xuống vực sâu đó, để cứu tôi. Tôi được an ủi và hy vọng tràn trề. Xin hết lòng cảm tạ Chúa giàu lòng thương xót.

Long Xuyên, ngày 04.9.2021

Số lượt xem bài viết (1)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1. Lúc này hơn bao giờ hết, tôi cảm thấy mình mong manh, giữa dòng thời sự chuyên chở chết chóc, tang thương, sợ hãi.

Để tìm nơi nương tựa, tôi cầu nguyện rất nhiều.

2. Không phải đợi lâu, mà chỉ trong chốc lát, tôi thấy có hai luồng sức mạnh mời gọi tôi.

Một là luồng sức mạnh đề cao nói nhiều, làm ít.

Hai là luồng sức mạnh đề cao làm nhiều, nói ít.

3. Tôi cầu nguyện, và Đức Mẹ dạy tôi hãy chọn luồng đề cao làm nhiều, nói ít.

4. Cùng với sự soi sáng của Đức Mẹ, còn có những người gần xa đã gọi cho tôi, để chia sẻ cho tôi sự họ đang lựa chọn, đó là chăm lo cho những người đau khổ bằng những việc âm thầm, kín đáo.

5. Tự nhiên, tôi nhớ tới lời thánh Gioan Tông Đồ đã nhắn nhủ: “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương bằng đầu môi chót lưỡi, những hãy yêu thương cách chân thật và bằng việc làm.” (1 Ga 3,18)

6. Từ những soi sáng trên đây, tôi cầu nguyện rất nhiều cho hướng sống đức tin của tôi lúc này, đó là.

Yêu thương bằng làm nhiều, nói ít.

7. Về việc nói, thì tôi nhớ các nhà chuyên Triết đã dạy tôi thế này: “Nếu chúng ta có bổn phận phải nói, thì hãy nói sao cho chừng mực, trong chân lý và với khiêm nhường.” Tôi hiểu tôi phải phấn đấu nhiều với chính mình.

8. Phải nói thực là lúc này, người dân ngao ngán với những ai nói nhiều làm ít. Họ càng mất niềm tin với chững người có làm, nhưng làm để phô trương chính mình.

9. Tới đây, tự nhiên tôi nhớ tới thánh Giuse xưa. Ngài là con người không nói, mà chỉ làm. Và làm của Ngài chỉ là yêu thương trong khiêm nhường và hy sinh. Suốt đời, Ngài sống lặng thầm phó thác.

10. Thời gian đại dịch sẽ kéo dài, với những chuyển biến khó lường, chúng ta hãy xin thánh Giuse giúp chúng ta biết theo gương Ngài.

11. Riêng tôi, tôi cầu nguyện rất nhiều, cả ngày lẫn đêm. Chúa thương cho tôi được gặp Chúa, tất nhiên vẫn trong đức tin. Tôi cảm nhận được hạnh phúc. Xin cảm tạ Chúa hết lòng.

Long Xuyên, ngày 01.9.2021

Số lượt xem bài viết (2)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1.Từ mấy ngày nay, tình hình càng lúc càng thêm ảm đạm do đại dịch gây nên. Không ai không khỏi lo âu, sợ hãi.

2.Chính trong bầu khí như vậy, tôi nghe có tiếng chuông nhà thờ. Đó là tiếng chuông từ tháp nhà thờ Chánh tòa Long Xuyên.

Tôi hiểu đây không là tiếng chuông kêu gọi quy tụ, mà là tiếng chuông kêu gọi cầu nguyện bằng yêu thương.

3.Trong những lúc gặp gian nan khốn khó, tôi khao khát được yêu thương. Nên khi nghe tiếng chuông nhà thờ, tôi cảm nhận thấy:

+ Chúa yêu thương tôi,

+ Hội Thánh yêu thương tôi,

+ Nhiều đồng bào yêu thương tôi.

4.Tôi nhớ tới những nhắn nhủ của thánh Gioan Tông đồ trong thư thứ nhất của ngài.

“Căn cứ vào điều này, mà chúng ta hiểu được tình yêu là gì: đó là Đức Kitô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em.

“Nếu ai có của cải thế gian và thấy anh em mình lâm cảnh túng thiếu, mà chẳng động lòng thương, thì làm sao tình yêu Thiên Chúa ở lại trong người ấy được?

“Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, chúng ta đừng yêu thương nơi đầu môi chót lưỡi, nhưng phải yêu thương cách chân thật và bằng việc làm.” (1Ga 3,16-18)

5.Hãy yêu thương nhau, đó là tiếng gọi tôi đang nghe được từ nhiều ngỏ cuộc sống hiện giờ.

6.Tôi hiểu đây là tiếng Chúa đánh thức lương tâm tôi. Nên với tất cả tấm lòng chân thực, tôi nhìn nhận mình là kẻ tội lỗi, yếu đuối, rất dễ lỗi lầm trong yêu thương. Nên tôi coi sự trở về với yêu thương là việc tôi phải thực hiện từng ngày, từng giờ, từng phút.

7.Trở về với yêu thương, đó là điều Chúa Giêsu đã trối lại trong Bữa Tiệc Ly: “Thầy cho các con một điều răn mới, là các con hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương các con.” (Ga 13,34)

8.Lúc này hơn bao giờ hết, chúng ta hãy lắng nghe những tiếng chuông kêu gọi yêu thương. Nhiều dấu chỉ mang hình thức tiếng chuông. Nhạy bén và tế nhị, chúng ta mới hiểu.

9.Yêu thương như Chúa dạy sẽ làm chứng cho đức tin.

Long Xuyên, ngày 28.8.2021

Số lượt xem bài viết (3)

ĐGM GB. Bùi Tuần

1. Lúc này hơn bao giờ hết, tôi cảm thấy cuộc sống của tôi là một gánh nặng nề cả về thân xác lẫn về tâm hồn.

2. Tôi đem hiện tình đó thưa với Đức Mẹ. Bằng một cách tha thiết và nhẹ nhàng, Đức Mẹ dẫn tâm hồn tôi vào Lời Chúa sau đây:

3. “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi. Tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng.

Anh em hãy mang lấy ách của tôi và hãy học với tôi. Vì tôi có lòng hiền lành và khiêm nhường. Tâm hồn anh em sẽ được nghỉ ngơi bồi dưỡng. Vì ách của tôi thì êm ái, và gánh tôi thì nhẹ nhàng.” (Mt 11,28-30)

4. Từ Lời Chúa trên đây, Đức Mẹ dạy tôi điều này, Chúa Giêsu sẽ cứu tôi bằng hiền lành và khiêm nhường của Người.

5. Nơi nào có hiền lành và khiêm nhường của Chúa Giêsu, thì hãy dừng lại ở nơi đó, để cùng với Chúa Giêsu mà cứu mình và cứu những người khác.

6. Người nào có hiền lành và khiêm nhường của Chúa Giêsu, thì hãy cùng với người đó mà cứu mình và cứu những người khác.

7. Khi được nhận ra hiền lành và khiêm nhường của Chúa Giêsu là yếu tố cứu độ, tôi mới thấy tôi cần tỉnh thức và cần cầu nguyện nhiều, để thực hiện điều Chúa dạy. Bởi vì hiền lành và khiêm nhường như Chúa Giêsu là đức tính không dễ chút nào. Tôi nhận thấy tôi luôn luôn cần phải học hiền lành và khiêm nhường của Chúa Giêsu.

8. Riêng tôi, tôi cảm thấy mình càng già, càng cần phải học thêm về hiền lành và khiêm nhường của Chúa Giêsu.

9. Tôi vừa nhìn lên Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên Thánh giá. Tôi nghe Chúa nói: Con hãy hiền lành và khiêm nhường như thế này đây.

Tôi sám hối và xin Chúa tha tội cho tôi, bởi vì tôi vẫn còn quá xa đức tính hiền lành và khiêm nhường, mà Chúa dạy.

10. Cảm nghiệm trên đây là rất xót xa. Vì thế, tôi thường cầu nguyện cho tôi và cho các môn đệ Chúa được luôn coi hiền lành và khiêm nhường, là một trong những đức tính căn bản của người môn đệ Chúa.

11. Tình hình tại Việt Nam lúc này là rất nghiêm trọng. Tôi thấy nhiều môn đệ Chúa Giêsu đang sống ơn hiền lành và khiêm nhường một cách sâu xa, sâu thẳm và can đảm.

12. Họ đang dạy tôi.

Sống ơn hiền lành và khiêm nhường là một cuộc chiến cam go trong chính bản thân mình.

13. Luôn luôn phải biết có những khởi đầu mới.

14. Luôn luôn phải xin Chúa ban cho mình đức hiền lành và khiêm nhường như một thứ lương thực bồi dưỡng.

15. Những ai sống như vậy sẽ được ủi an. An ủi lớn nhất là gặp được Chúa và Đức Mẹ.

16. Từ chia sẻ trên đây, tôi tha thiết cầu xin cho Tổ quốc Việt Nam của tôi biết coi chiều kích tâm linh là yếu tố quan trọng trong những hoàn cảnh gian nan khốn khó.

17. Rất mừng là chính lúc này, bầu khí hiền lành và khiêm nhường đang phủ tràn khắp nơi. Người cho đi, kẻ đón nhận đều hiền lành và khiêm nhường.

18. Người cho đi không kiêu ngạo, kẻ đón nhận không bị tổn thương.

19. Nhiều trường hợp, chính người cho đi lại cảm ơn kẻ đón nhận.

20. Đúng là cách cho nhiều khi quan trọng hơn của cho.

Đó là văn hóa.

Đó là đạo đức.

21. Được như thế, chúng ta sẽ cảm nhận cuộc sống của chúng ta được bình an cao quý, mà Chúa dành cho những ai hiền lành và khiêm nhường như Chúa.

Long Xuyên, ngày 23.8.2021

Số lượt xem bài viết (3)

                                                                                                                       ĐGM. GB Bùi Tuần

1. Lúc này, tình hình đang diễn biến bất ổn trong nhiều lãnh vực. Điều tôi khao khát nhất để ổn định chính mình là gặp được tình thương.

2. Với tâm trạng đó, tôi chạy lại bên Đức Mẹ Maria:

Mẹ dạy tôi đọc lại Phúc âm Thánh Gioan, và hãy lắng nghe Chúa Giêsu nhắn nhủ, điều mà Ngài cho là cần thiết nhất trong khi gặp cảnh gian nan khốn khó.

3. Điều đó vắn gọn thế này:

“Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ Thầy, là các con thương yêu nhau như Thầy đã yêu thương các con.” (Ga 13,34-35)

4. Với Lời Chúa trên đây, tôi nhìn vào tình hình sống đạo trong Hội Thánh tại Việt Nam lúc này, thì tôi thấy: Yêu thương nhau đang là bầu khí tâm linh được nhấn mạnh nhiều nhất.

5. Sống đạo là sống yêu thương.

– Một tình thương chân thành

– Một tình thương cụ thể

– Một tình thương quảng đại

– Một tình thương tránh phô trương

– Một tình thương tránh trình diễn

6. Yêu thương đó được gặp trong chính nội bộ Hội Thánh địa phương.

Mỗi địa phương có những hoàn cảnh khác nhau, nên yêu thương cũng được thực hiện với những sáng kiến khác nhau.

7. Nhóm người này sống yêu thương như một cách sám hối.

8. Nhóm người kia sống yêu thương như một cách yêu Tổ quốc, yêu đồng bào.

9. Nhóm người nọ sống yêu thương như một cách đem lại hòa giải sau những năm chống đối nhau do lịch sử xui khiến.

10. Nhóm người khác sống yêu thương như một cách làm chứng cho Chúa là tình yêu giàu lòng thương xót.

11. Riêng tôi, tôi sống yêu thương, còn để làm chứng tôi có Đức Mẹ ở bên tôi, và có Chúa ở trong tôi.

12. Nói thế không có nghĩa là tôi đạo đức. Nhưng chính vì tôi là kẻ tội lỗi, hèn mọn lại được Chúa tìm đến. Chúa tìm tôi, để lôi kéo tôi về với Chúa. Chúa lôi kéo tôi, không bằng những trừng phạt, mà bằng tình yêu thương xót.

13. Tôi có cảm tưởng là trong những ngày tới, Chúa sẽ dạy chúng ta về yêu thương bằng nhiều sự kiện mới.

14. Chúng ta cần học thêm về yêu thương dưới nhiều hình thức mới do Chúa chủ động.

15. Hãy tỉnh thức và cầu nguyện, chúng ta sẽ thấy: “Đâu có tình yêu thương, ở đó có Đức Chúa Trời.”

16. Mà đã yêu thương thì phải chấp nhận hy sinh.

Hy sinh vì yêu thương là một hạnh phúc cao quý ngọt ngào.

17. Như vậy, yêu thương là một hành trình dài. Phải có thời gian thử thách.

Chúa đã thử thách tôi trong tình yêu xót thương của Chúa. Xin hết lòng cảm tạ Chúa.

Long Xuyên, ngày 04.8.2021

Số lượt xem bài viết (3)

Chúa nhật 16 B: Tin mừng Mc 6, 30-34

TẬP THINH LẶNG

                                                                                 Lm Giuse Nguyễn Hữu An – Phan Thiết

Tin Mừng Chúa nhật tuần trước kể chuyện: Chúa Giêsu sai các môn đệ ra đi truyền giáo. Trang Tin Mừng hôm nay kể tiếp: các học trò trở về. Anh em vui mừng kể cho Thầy nghe kết quả những việc đã làm. Ngài chia sẻ niềm vui với các môn sinh và khuyên nhủ: “Anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”. Tập nói rồi bây giờ phải tập im lặng. Để duy trì mức độ thăng bằng trong cuộc sống, Đức Giêsu dạy các tông đồ về sự cần thiết của việc nghỉ ngơi. Đó là nhịp sống của Đức Giêsu từ ngày đầu ở Caphanaum (x.Mc 1,35-38).

Xem chi tiết

Số lượt xem bài viết (0)

                                                                                                                + GB. Bùi Tuần

1. Lúc này hơn bao giờ hết, tôi cảm nhận thấm thía điều này. Tôi được như hôm nay là nhờ Chúa.

2. Chúa đến với tôi qua Lời Chúa, các phép Bí tích.

+ Chúa đến với tôi qua Hội Thánh.

+ Chúa đến với tôi qua gia đình.

Xem chi tiết

Số lượt xem bài viết (1)

                                                                                                                    + GB. Bùi Tuần

1. Sáng nay, tại nhà nguyện Tòa Giám mục Long Xuyên, có Thánh lễ phong chức linh mục cho 13 thầy phó tế.

2. Tôi tham dự một cách âm thầm, với những suy tư và lời cầu nguyện riêng tư.

3. Cái riêng tư của tôi là nhận thức sâu sắc về tình hình hiện nay là rất phức tạp.

Xem chi tiết

Số lượt xem bài viết (5)

1 2 3 7